Tường thuật Cambodia và Lào – Nhosinh

To khong go duoc ky tu co dau, moi nguoi doc thong cam nhe.
http://www8.ttvnol.com/forum/f_233/757225/trang-5.ttvn
To cung du dinh di qua may nuoc Dong Duong. So luoc hanh trinh nhu sau:
1. Khoi hanh tu Ha noi di Vieng chan. Du dinh di vao 19h toi ngay 15.07.06. Den Vieng chan vao khoang 16h ngay hom sau
2. Choi o Vieng chan ngay thu hai, sang thu ba khoi hanh di Luong pha bang, chac trua la den noi. Chieu di tham thu dia ban loanh quanh, chac chi mot ngay la xong.
3. Sang (hoac trua) thu tu tro lai Vieng chan roi di den Bangkok bang xe bus( Mua san ve mo tu Ha noi). Chi den toi hoac chay qua dem sang thu nam la den Bang kok. Den cong ty du lich cua Thai mua ve sang Campuchia.
4. Choi o Campuchia hai ngay la du tham may di tich nhu Angko Vat.v.v..roi
5. Chieu thu bay di ve TP.HCM bang duong bo hoac duong song.
6. Bay tu TP. HCM ve Ha noi.

Luu y: To chi nghi duoc mot tuan thoi, nen phai thu xep thoi gian chi goi gon trong mot tuan, khong the keo dai duoc. Vi vay chuyen di co the hoi gap rut doi voi mot so ban. Tuy nhien van co the choi them o Lao hoac Campuchia duoc vi can thiet thi co the bay thang tu Campuchia ve HN cung duoc.
Chi phi du kien:
1. Xe bus HN – Vieng chan: 300K
2. Xe bus Vieng chan – Bangkok: 320K
3. Bang kok – Campuchia: Chac cung chi 300K
4. Campuchia – HCM: Chac cung khoang tung day la cung: 300K
Ghi chu: Tien xe hai chang dau la chinh xac, to da hoi van phong ve o 3A Nguyen Gia Thieu roi, ho da khang dinh gia ve nhu vay. Con hai chang cuoi, can cu vao ban do dia ly, cung co the ang chung ra chi phi phai tra, nhung chac la khong cao den nhu vay.
5. Tien xe co di lai o hai nuoc Lao, Cam cu goi het khoang 600-700K.
6. Ve may bay HCM – HN: 1500K ( Neu co thoi gian di ve mo cua Sinh cafe thi re hon nhieu, chi khoang 400k la cung. To cung khong ro chinh xac vi di da lau roi. Tiet kiem duoc hon 1Tr.)
7. Luu dem het khoang 7 ngay, moi ngay TB 10USD( Chac chi khoang the thoi): Het 1100K
8. An uong moi ngay het khoang 100K trong 8 ngay: 800K. Phuong cham di choi, tim hieu, kham pha la chinh nen khong can thiet phai tieu hoang phi lam, Muc 100K/nguoi/ngay theo to la du chat dinh duong roi.
9. Ve tham quan, visa( neu co): Khoang 500K
9. Tong ve sinh: 1200+700+1500+1100+800+500=5800K
Dem theo mot vai trieu nua phong than la khoang 7,8 trieu gi do la on. Muc gia nay, di trong 8 ngay, theo to la qua on.

Ghi chu:
a. Neu ban nao co thoi gian, thich di tiep du lich xuyen viet thi di bang xe cua cafe Sinh. Vua tiet kiem duoc tien(1tr.d), lai biet them duoc dat Viet. ( Tat nhien chi ap dung cho ban nao chua di thoi, neu da tung di roi thi cung cam thay hoi sot ruot vi xe chay hoi lau, cung phai mat vai chuc tieng dong ho)
b. Chi phi tren co the giam duoc vi neu di dong nguoi co the share phong

To du dinh di mot minh, nen rat mong ban nao co dieu kien ve thoi gian di cung thi se vui hon. To chuc duoc mot nhom 3, 4, 5 nguoi thi thuan tien nhat. Vua vui ve, vua de quan ly.
Dien thoai cua to: 0904101308 ( Nha)
Cam on cac ban da quan tam.

Chào tất cả mọi người quan tâm đến chương trình Lào-Thái-Cam!

Tin nóng đây. Đang ở Vien tiene, nốc Beerlao và gửi tin cho mọi người. Không như tớ nghĩ, Vien tiene buồn như chấu cắn. Tớ chưa đi được nhiều nhưng hình như chỉ có mỗi khu ANụ ( Gần cung Văn hoá TQ ) là sầm uất một chút. Chỗ đấy Tâybalô ở nhiều nên cũng còn nhộn nhạo. Tớ vừa ra bờ sông Mekong làm một chai cho phấn khởi nhưng vừa ngồi được một lát chưa ấm chỗ thì phải biến khẩn trương. Các bạn biết sao không? Nhiều muỗi quá! Đành cầm chai bia vào quán tường thuật lại quãng đường vừa qua. Mới được hơn 24h.

Chiều 14.07, lúc 19h xuất bến tại 3A Nguyễn Gia Thiều. Vé xe tại đây đi Vien tiane là ba bách( 300k). Trên xe, cô bé thu ngân lẫn tài( xế) chính, tài phụ đều không biết tiếng Việt. Thế nhưng loay hoay thế nào lại gặp một bác người Việt định cư tại Lào cũng khá lâu rồi. Hai anh em trao đổi chốc lát thấy bác ấy cũng nhiệt tình nên tớ cũng hỏi nhiệt tình luôn. Biết được khối thứ. Nói chuyện đến khuya thì thiu thiu ngủ. Thực ra tớ cũng chăng yên giấc được vì nhiều cái ảnh hưởng. Thứ nhất, trước khi đi, phòng vé khăng khăng nói rằng xe chất luợng cao, điều hoà tẹt ga. Nhưng lên xe mới biết, xe lởm. Cũng vẫn loại Eurospace như phòng vé nói thôi nhưng mùi mồ hôi, hàng hoá, mùi điều hoà hỏng( hay lái xe Lào tiết kiệm xăng nên không bật) quện vào nhau khó chịu kinh khủng. Mặc dù đã xuất phát rổi, mở cửa sổ nhưng cũng không khả quan hơn vì thời tiết quá oi. Thứ hai là tư thế ngồi cũng không được thoải mái lắm. Thứ ba, đố các cậu biết là gì, tớ đang mải nghĩ đến…Arvil và Vinci.
Khoảng 2h sáng thì đến Vinh, chợp mắt lúc nào không biết, mở măt ra đã thấy đến cửa khẩu Cầu Treo. Lúc đó là 5h30. Đúng 7h sáng, các đồng chí biên phòng đã làm việc. Kể cũng nhanh, chờ mẫy phút là xuất cảnh được. Mất có 10 ngàn VND. Xong việc, quay sang đổi tiền ở cạnh đấy, tỷ giá cũng hợp lý. Đổi thử 300K được 188K tièn kíp Lào.
Sau sang bên cửa khẩu Lào làm thủ tục nhập cảnh. Bên này hơi chuối, chờ mãi, mới lẫy được hộ chiếu có đóng dáu visa. Tớ chẳng hiểu nước mình quan hệ mới nó ra sao nữa. Núi cùng núi, sông cùng sông hơn thế mình còn giúp nó nhiều thứ, thế mà nó nện mình 15k kíp Lào trong khi đó mấy thằng nhõi EU, tiền nhiều, quan hệ hời hợt, chỉ mất có 10K. Thế mới cáu!
Hơn 8h sáng mới thông quan được. Ăn sáng ngay tại cửa khẩu nước bạn. Giá cả cũng không tình thương lắm. Một bát phở là 10K kíp lào( Tương đương 16K tiền Việt).
Bắt đầu 8h30 xe xuất phát. Từ đây cực hình bắt đầu. Chạy được khoảng 2 tiếng rưỡi thì gặp trục trặc: Đang làm cầu, tắc đường. Bắt buộc phải xuống xe, dỡ đồ ra và tự vận chuyển sang bên kia suối, cho lên xe của cùng công ty vận tải chờ sẵn bên đó rồi về Vien tian. Tất cả mất khoảng chừng hơn tiếng. Thế mà vẫn hạnh phúc hơn khối chú. Có xe chờ từ đêm qua mà vẫn chưa đi được mất hơn …8h. Hỏi ra mới biết máy chú làm cầu đưòng làm trò. Nó có xe sục, ủi đất bùn mà không giúp. Xe nào muốn qua sớm, mất vài chục K. Tham nhũng không đâu là không có!

Định kể tiếp cho các bác nhưng quán đóng cửa sớm, chúng nó đang giục khách về nên đành để ngày kia vậy. ( Ngày mai tớ đi Luong pha bang buổi tối nên không có thời giờ lên đây). Nhiều chuyện rât thú vị

. Không biết tớ có vượt qua được hành trình này không, chờ đến hồi sau sẽ rõ.

Chào các bạn, vẫn là tớ đây-nhosinh. Tớ kể tiếp hành trình của mình để các bạn nào sắp đi có rút ra được gì không nhé.

Sau khi tự vận chuyển hành lý qua cầu( gọi là cầu thôi nhưng thực ra nó như cái cầu khỉ ,có mỗi một miếng ván ở dưới, vừa đi vừa phải bám vào thành cầu cho khỏi rơi xuống suối) thì chuyển sang xe khác. Lúc đấy là gần 12h trưa, Đi tiếp khoảng gần 2h nữa thì đến chỗ ăn cơm. Ăn uống tàu nhanh xong lại lên xe chạy đến đúng 5hchiều thì đến bến xe phía nam của Vien tiane. Từ đây bắt xe tuk tuk mất 10K kip( phải ghép khách) đến Talatsao ( Morning market). Nghe theo lời bác NRS…tớ gọi xe đi tiếp đến SAYLOM guesthouse mất 6K kip. Mình không biết đường chứ thực ra nhà nghỉ này và Chaleunxay restaurant cách Talatsao có khoảng 500m, đi bộ cũng được.
Vào hỏi phòng, cậu lễ tân đưa ra bảng giá. Trên đó có đầy đủ các chủng loại từ 3,4 đô đến 9 đô tuỳ thuộc vào có điều hoà hay không. Loại 3 đô có quạt, không có WC, loại 4 đô cũng vậy nhưng có WC riêng và có giường tầng dành cho hai người. Bước vào phòng loại 4 đô, cảm giác của tớ là muốn biến ngay. Hôi quá! Bọn này hình như không giặt giũ giường chiếu thì phải. Chuyển qua phòng 9 đô, thấy cũng tạm ổn, mặc dù vẫn hơi hôi hôi và hơi bí. Tớ hỏi có bớt không, nó không đồng ý. Bảo thuê một ngày rưỡi, giá 12 đô. Nó bảo phải hỏi chủ trước nhưng cuối cùng không liên lạc được nên đành thôi. Sau này mới nghĩ, có khả năng đây là nhà nghỉ rẻ nhất rồi tuy nhiên ở chỗ này đi ra chỗ vui chơi hơi xa.
Đành bảo lái xe( vẫn chờ ngoài đường ) đưa đến khu A Nou ( ANụ). Khu này là khu người Tàu, có rât nhiều Tây ba lô đến ở, nhiều quán trọ và nhộn nhịp nhất. Từ đây đi ra bờ sông cũng gần. Ở đây là tiện nhất. Tớ vào một nhà nghỉ ở ngay trung tâm. Nhà này chỉ có hai loại phòng 13 và 16 đô. Tớ ở phòng 13 đô, phòng ngay tầng 1, cửa sổ kính trông ra đường nên rất thoải mái. Ăn uống xong thì cũng khoảng 20h. Đi dạo một chút tìm hiểu Vien tian về đêm.
Đến đây các bác nào có tính Háo Ngọt thì lưu ý nhé: Tớ đang đi loanh quanh thì gặp ngay một con Mã ngồi trên xe máy nhìn mình cười cười, vẫy vẫy bảo ngồi lên xe cùng đi. Nhìn nó, thấy bẩn vật, gầy nhom, mặt trát son phấn nhoe nhoét. Tớ lắc đầu rồi đi tiếp. Khoảng 100m nữa, lại gặp một nhóm 4 nữ ma đầu cũng đứa đứng, đứa ngồi trên xe máy. Lần này đủ chủng loại, to béo, lùn, gầy. Chúng cười nói hô hố. Trong bụng tớ nghĩ thầm, bọn này có lẽ không bằng bọn đứng ở sau Hilton Hà nội. ( Các bác lưu ý nhé: Chỗ này vẫn ở gần khu Anou, cạnh cung văn hoá TQ. Lấn sau, bác nào có nhu cầu thì nhớ đem theo…để avoid Ếch nhái). Đi tiếp ra bờ sông, sau đó như thế nào thì đã kể cho mọi người hôm trước rồi.

Sáng hôm sau, thuê KS đang ở một chiếc xe máy, giá 300 baht. Đi một buổi sáng là thăm quan hết các điểm mà các tour hay giới thiệu. That luang, Patuxay, Wat Sisaket, Wat Ho Prakeo ( Hai cái Wat này đối diện nhau). Tất cả các điểm trên đều bán vé vào cửa, từ 3K đến 5K. Gửi xe máy hết 2K mỗi điểm. Chiều tớ đi Talatsao. Chợ này cũng khá sầm uất nhưng hàng hoá chẳng có gì đặc sắc, có chăng là thấy rất nhiều tiệm vàng, tầng hai gần như toàn là của hàng bán vàng. Vẫn thừa thời gian, tớ tranh thủ ra mua vé đi Luang prabang lúc 19h30, giá vé 85K, xe loại tốc hành. Nếu vé loại thường có 75K thôi. Mua vé xong, vẫn thừa thời gian tớ vào quán massage Thái gần KS thử loại hình herbal massage như Vinci đã kể. Cũng day huyệt, xoa bóp dầu gió. Khác một chút là nó không xông hơi. Sau khi xong công đoạn trên thì nó nung thảo dược nóng lên, bọc vào mảnh vải áp lên toàn thân mình. Cảm thấy cũng dễ chịu ra phết. Mỗi tội giá hơi nặng 8 đô hay 88K kip. Các bác lưu ý vấn đề cốt yếu này nhé: Nhớ mang theo đô lẻ. Vì một số nơi tính bằng đô, đổi ra tiền kip hay baht đều có lợi cho họ. Như trên chỉ rõ: nếu trả bằng đô thì mất có 8 đô, trong khi trả bằng kip thì mất 88K mà tỷ giá quy đổi chỉ vào khoảng 80K. Tự nhiên mất toi 8K kip.

Khoảng 19h40 xe xuất bến đi Luang prabang. Trên xe có một đồng chí Pathét Lào cầm súng áp tải theo. Các bạn nữ không sợ chứ?

====================>>>>>

Sáng hôm sau(17.07), khoảng 5 h kém thì đên Luang pra bang. Qua Arvil, tớ biết chỗ phố Tây ba lô ở. Đó là khu Sisavang vong. Cả ngày hôm nay đi, tớ thấy khu này là sầm uất nhất, xung quanh trên bến, dưới thuyền như kiểu Hội an ở VN. Nói chung Luang prabang tĩnh mịch, theo tớ nó lai căng giữa Hội an, Huế và thị xã tỉnh lẻ. Nếu đi an dưỡng, nghỉ ngơi, cần yên tĩnh thì đây là một điểm tuyệt vời. Còn thanh niên thì chưa chắc đã thích. Đến đây chủ yếu là Tây, không thấy người Việt.
Luang prabang cũng không lớn lắm, tớ thuê xe đạp ( 5 đô) đi dạo khoảng 3 tiếng là đã hết các nơi. Từ Wat Xieng thong ( vé vào 10K) đến Wat Aham, Wat visoun(10K), bảo tàng và cả chợ Nam vieng kham mai nữa. Cũng qua một chợ nữa là Mitaphab thì phải, thử lùng mua Bàn tay gấu như bác NRS…nói nhưng đào đâu ra. Chợ ở đây rất hẻo lánh, giống hệt chợ vùng cao VN. Có lẽ quy mô chỉ bằng chợ ở thị trấn Trùng Khánh( Cao bằng ) thôi. Chẳng thấy ai ra vào, chủ hàng ngồi ngáp vặt suốt, hết xem bói lại đánh bạc.
Chiều tớ bỏ ra 3.5 đô đi thác Kuangsi. Vé vào cửa là 15K.

Ngày mai tớ đi Chieng mai bằng tàu dọc theo sông Mekong. Giá vé là 42đô. Khởi hành 8h30 đến nơi khoảng 23h.
Tạm thế nhé, có gì sau kể tiếp.

PS: Có vấn đề này rất hay: Vợ chồng trẻ, chủ quán internet đang đánh nhau trong nhà bất chấp ở ngoài có hai khách đang sử dụng.

======================>>>>>>>>>>>

Chào các bạn, tớ là nhosinh đây. Tớ vừa đến Siem riep cách đây khoảng 1h.

To snowycup: Tớ cũng định không kể tiếp vì vừa tốn thời gian, vừa tốn tiền, có khi lại còn làm bẩn mắt một số bác. Đôi khi lại bị coi là rỗi hơi. Thế nhưng, nghĩ lại, trước đây tớ cũng dự định tham gia vào chuyến đi do Ben tổ chức nhưng do điều kiện không đợi được nên phải đi trước. Vì thấy một số bác cũng không thạo địa hình lắm, nên kể lại một số kinh nghiệm của mình xem có bác nào cần thì tham khảo. Hơn nữa, vốn nghĩ trước đây Arvil và Vinci giúp mình thì nay cũng nên kể lại chuyện xem có thể giúp được người khác không. Coi như cũng là trả nợ đời, cái nợ đồng lần. Bác và các bác khác nếu không vừa ý thì đại xá nhé. Tớ không có ý định khoe khoang, khoác lác gì đâu.

Nhớ lại sau khi ở Luang prabang. Sáng hôm sau, văn phòng du lịch cử người đón tớ ra bến tàu cách đó khoảng 15p đi xe otô. Trời mưa không ngớt. Đến bến chờ khoảng chừng 20p là tàu chạy. Gọi là tàu thôi nhưng thực ra là canô có gắn động cơ, không mui che nắng mưa. Khốn nạn là ở điểm này. Người ngồi ở trên, mưa dội xuống liên tục trong hơn 6h tàu chạy. Thật kinh khủng! Các bác đi sau nhớ cho mấy vấn đề: Thứ nhất nên mang mấy mảnh nilon để bọc đồ và áo mưa để mặc đề phòng trời mưa. Nếu không mua ở quán gần đó thị bị chém rất đẹp: 2K một túi nilon đựng đồ, còn áo mưa, giá nhẹ nhàng thôi, chính xác… 3 đô. Lưu manh hơn ở chùa Huơng.
Trên đường chạy, tàu dừng hai tiếng để ăn trưa. Chạy đến khoảng 5h chiều là đến cửa khẩu của Lào để xuất cảnh. Thủ tục đơn giản, mất cho biên phòng 5K. Các bác nhớ nhé, nếu đã trót tiêu hết tiền Kíp rồi thì phải nôn cho chúng 1 đô đấy. Đắt gấp đôi.
Xong, có người chờ sẵn chở đi phà sang bên cửa khẩu của Thái. Nhập cảnh đơn giản thôi. Xe ôm của đối tác bên Thái chở đến Ks gần đó để chờ đi Chiang mai. Chạy đúng 5 tiếng là đến Chieng mai, lúc đó 12h đêm. Xe chở vào nhà nghỉ Nat house. Giá bình dân, khoảng từ 100-150 Baht. Tất nhiên là không điều hoà và nước thì hơi ngầu ngầu. Không biết đã khử hết thạch tín chưa!
Hôm sau tớ thuê một con xe wave đi lòng vòng. Giá 150 B. Vì không có nhiều thời gian nên tớ chỉ đi mấy điểm chính: Wat Chendiluang, Wat Prasing, Wat Chiang Man và quan trọng nhất của Chieang mai: Doi Suthep cách trung tâm TP chừng 18km. Buổi tối có mấy chỗ chơi như sau: Khu Night bazzar ( Chợ đêm giống ở Bangkok). Nếu có điều kiện các bạn nhờ KS đặt vé ăn tối có xem biểu diễn ca nhạc truyền thống của Thái lan. Gọi là Khantok gì đó. Giá vé là 250B, chỉ bao gồm ăn, xem ca nhạc miến phí, còn đồ uống tính tiền riêng. Nói chung nên chuẩn bị thêm 250B nữa để dành cho đồ uống vì trong này nó rất đắt. Về sau, nếu có nhiều thời gian, tớ sẽ kể lại công nghệ “xay ” tiền của dân Thái. Rất nhẹ nhàng nhưng thấm ra phết đấy.
Ngoài mấy điểm trên ra còn có các điểm chơi khác như toà nhà Central ( Trông màu săc giống như Thuận Kiều Plaza) chuyên thương mại. Các điểm trình diễn Muay Thái(300-400B) ở khu Night bazzar. Trình diễn Cabaret ( lady boy) ở một địa điểm hơi xa khu trung tâm một chút.
Chơi một ngày ở Chiangmai. Sớm hôm sau tớ đi về Bangkok bằng máy bay của hàng không Orient. Giá 1800B( Nhờ KS đặt hộ, nếu tự đặt có thể rẻ hơn).
Từ Chiang mai có mấy cách đến Bangkok:
1. Máy bay: Có khoảng 5 chuyến một ngày từ 8h45 đến 20h. Thời gian bay khoảng 1h. Giá như trên
2. Tàu hoả: Từ 6h sáng đến 21h. Khoảng 6-8 chuyến. Giá tuỳ từng loại. Khoảng 600B đổ lại.
3. Bus:
a. Của các hãng du lịch bụi: mỗi ngày một chuyến lúc 6h chiều. Chạy khoảng 12 tiếng. Giá 350-400B
b. Của tư nhân ở bến xe bus: Hình như có nhiều chuyến, giá đắt hơn, thấy bảo hơn 500B.

Thế nhé, có gì sau tớ kể tiếp. Nhiều chuyện rất thú vị, chiêm nghiệm được khối chuyện ở đời. Giờ quán đóng cửa rồi.

Thân ái.

=================>>>>>

Chào cậu, vhntzm. Cảm ơn đã động viên.

Tớ ở HN thôi. Khả năng thứ hai sẽ đến Sài gòn từ Phnong penh nếu còn thời gian. Nếu muộn quá thì bay thẳng từ Phnong penh về HN. Khi nào đến SG, tớ sẽ gọi điện cho cậu cùng đi nhậu với mấy anh bạn tớ ở SG chiều hôm đó. Dân trong Nam, tửu lượng rất khá. Đúng không? Tiện nhờ cậu kiểm tra hộ trước xem đêm thứ hai có chuyến bay nào của VN airline từ SG ra HN không? Giúp tớ với, tra trên Internet, tớ không thạo lắm.( ĐT của tớ: 0904101308. Tớ roaming nên cậu nhắn tin lúc nào cũng được)

Tớ kể tiếp. Sau khi rời Chieng mai lúc 8h45 đến Bangkok lúc 10h00. Các cậu nhớ nhé. Từ trung tâm thành cổ Chieng mai đến sân bay hết khoảng 40-50B bằng xe tuk tuk. Nhớ mặc cả nhé, lúc đầu có chú đòi tớ 100B. Các cậu phải đến trước khi bay tối thiểu 45p để làm thủ tục.
Trước đây, theo như một số bạn bảo tớ là từ sân bay Bangkok không có xe bus nào đến khu Khao san( Chỗ bọn Tây ba lô ở). Nhưng hôm đó tớ đi bằng xe bus. Giá đồng hạng 100B. Chạy khoảng 1h20p là đến nơi. Thuê một phòng ở guesthouse. Giá 280B, phòng hai giường đơn có một quạt trần. Nhà vệ sinh và phòng tắm ở cuối hành lang. Nói chung cũng sạch sẽ. Theo tớ những Guesthouse ở đây bố trí như kiểu ký túc xá dormitory. ( Nếu chỉ giường đơn thì là 200B, nhưng hết phòng).
Khu Khaosan, Tây ba lô ở bạt ngàn, rất nhộn nhịp 24/24. Mỗi tội đi lại thì không tiện lăm. Không có skytrain nên để đi lại cho nhanh thì thường phải dùng taxi. Giá taxi ở Thái nói chung là rẻ. 2Km đầu là 35 B, còn về sau ít hơn. Tớ cũng không rõ, chỉ nhớ rằng có lần đi gần 20Km mới hết chưa đến 130B.
Để đi loanh quanh lòng vòng dạo chơi thì có thể dùng boat trên sông Phrasao. Giá vé 18B một lượt. Đứng trên thuyền chụp ảnh hai bên bờ cũng đẹp. Nếu bác nào đang kinh doanh đồ điện tử, điện máy thì có thể đến khu chợ Khlong thom để tham khảo giá cả. Nó giống như chợ Giời của HN. Thấy bảo còn một chợ khác ở China town gần đấy tên là Banmore( không biết viết có chính xác không vì không thấy viết trên bản đồ) nhưng do không có thời gian nên tớ không đi. Các chợ này đều 5h-5h30 pm là đóng cửa.
Một vấn đề rất quan trọng các bác nên lưu ý đây, tớ vấp phải nhưng chúng không lừa được tớ: Theo tớ nếu phân vân giữa tuk tuk và taxi thì nên chọn taxi đi cho rẻ và đỡ bị “quay”. Chuyện là thế này: Tớ hỏi đường từ Khaosan ra khu chợ Klong thom nói trên. Thằng cu tuk tuk nói 100B. Tớ nhìn bản đồ thấy không xa lắm, nên mặc cả. Nó không chịu. Đang loay hoay thì thấy một bác tuk tuk khác trông cũng có vẻ đứng tuổi hỏi đi đâu rồi ra vẻ thân thiện bảo thích đi đâu bác chở cho, giá cả ơ kìa. Các cậu không tin nổi và chính tớ cũng vậy, phải hỏi đi hỏi lại đến mấy lần rồi vẫn không tin bắt viết ra giấy: Một giờ tuk tuk chỉ có 20B. Nhưng với điều kiện trên đường đi đến chỗ nào có văn phòng TAT( Viết tăt của từ Tourist authority of Thai land) thì đỗ vào nói chuyện, giả vờ hỏi han vài điều, giá cả đi đứng này nọ tầm 5-10p rồi đi. Miễn là đóng kịch giống như là mình cần lắm. Đơn giản vậy thôi. Mỗi lần đỗ vào, bọn văn phòng lại quả cho bác ta 2 lít xăng kể cả khách không mua dịch vụ. Nếu khách mua thì được 4 lít hoặc có thể nhiều hơn. Tớ hiếu kỳ, đồng ý. Thế là ông bác lượn tứ tung quanh phố. Sau khi cho tớ đến địa điểm tớ cần, bác ta bắt tớ diễn kịch 5-6 lần đến lúc có hẹn với một người bạn thì tớ bảo stop here. Cho bác 20B, boa thêm 30B nữa rồi bảo bác cút. Trước khi đi tớ hỏi đi đến địa điểm mới giá bao nhiêu. Bác đòi thêm 100B. Tớ không chịu, trả 50B. Bác không đồng ý. Tớ tự đi vẫy taxi lấy đến chỗ mới cũng chỉ khoảng 50B. Các cậu lưu ý điểm này nhé: Nếu vội mà đi như vậy thì coi như teo. Nếu không vội, thì như vậy cũng hay, biết thêm một trò lưu manh mới. Giá cả của văn phòng TAT này thét giá trên trời luôn. Vừa mới trưa, tớ đặt vé đi Siem riep từ Bangkok ở khu Khao san có 350B, thế mà mấy văn phòng trên thét ít nhất cũng là 800B, có chỗ lên đến 1200.
Còn điểm này nữa. Nếu định đi Cam thì các bác nên xin visa ở trong nước trước thì tiện hơn. Vì nhò văn phòng du lịch Thái xin thì bét ra cũng phải 30USD( ĐẮt hơn 10 đô)

Chỗ ăn chơi đêm thì các bác phải tự tìm lấy thôi, tớ không thạo lắm. Cũng muốn thử xem sao, có khác với Pataya không nhưng cô bạn mới quen ở Thái đi cùng không đồng ý. Vậy là thôi, uông bia lặt vặt ở khóm Sukhumvit, không có trò gì nặng nặng cả. Khoảng hơn 22h mới thấy mấy con mái Thái lảng vảng ở vỉa hè. Xấu vật. Mãi đến hơn 1h sáng mới về khu Khao san. Tớ cảm tưởng Khao san bây giờ mới là lúc nhộn nhịp. Ăn đêm ầm ầm, mấy thằng nhóc Tay ba lô say khướt, quậy phá đến nôĩ cảnh sát Thái phải bố trí khoảng một tiểu đội canh phòng.

Hôm sau, khoảng 9h20 sáng, vp du lịch đưa xe đi biên giới Thái- Cam. Đến 12h trưa đến nơi. Bọn đối tác du lịch ở Cam gạ làm thủ tục visa. Chúng đòi 1200B( hơn 30đô), lấy lí do là nếu tự làm thì lâu mất khoảng 3 tiếng, chúng làm nhanh hơn chỉ 1/2h thôi. Thế là mất toi thêm 10 đô do không chịu xin visa ở trong nước ( Trước khi đi, vp du lịch báo giá cho tớ là visa vào Cam là 20 + 3 đô tiền dịch vụ)

Thủ tục xuát cảnh ra khỏi Thái thì nhanh, đến khi chờ nhập cảnh vào Cam thì khốn khổ, chờ mất gần 2h ( mặc dù đã xin được visa trong lúc nghỉ ăn trưa). Lại chờ xe khoảng 1 h nữa thì mới chính thức khởi hành đi Siem riep được. Khu vực biên giới này cực kỳ lôm côm, cũng vẫn mấy trò mà Arvil đã cảnh báo trưóc: Gà gẫm đổi tiền, tớ chứng kiến được mấy nạn nhân. EU có, Japan có. Tỷ giá 1USD tính ra chỉ được xấp xỉ 3000 riel ( trong khi ở Siem riep là khoảng 4000). Tỷ giá Baht cũng tương tự, 1B ăn được có 80 riel, trong khi nếu quy đổi theo ty giá đô thì 1B phải được khoảng 100 riel trở lên.

Đoạn từ biên giới về Siêm riệp thật kinh khủng đỗi với một số chú Tay ba lô. Nằm mơ có lẽ chúng cũng không ngờ đưọc sao lại khiếp vậy. Đường đất lầy lội, ổ voi chứ không phải ổ gà. Xe 24 chỗ không điều hoà nóng nực thỉnh thoảng lại nhảy lên ầm ầm. Cặp tình nhân ngồi sau tớ, đầu đụng vào trần liên tục kêu là oai oái. Một số không chịu được nhiệt, phải tự đi thuê taxi riêng. Đáng thương!
Thấy đang làm đường nhưng chưa đâu vào đâu cả. Có lẽ bên này cũng có PMU 18 như VN thôi. Còn đối với tớ thì vô tư. Tớ đã từng ở VN đi những đoạn đường 10Km mà mất những 2h. Cuộc tra tấn thế này kéo dài khoảng 5 tiếng. Đúng 10h30 pm đến Siem riep. Dọc đường nghỉ một giờ ăn tối. Nếu không có tiền Riel thì t rả bằng đô hoặc Baht cũng đưọc. Tỷ giá tính như ở biên giới. Hình như đây là cách kiếm tiền đơn giản và hiệu quả nhất của chúng.
Tạm thế nhé, săp đến giờ Night club mở cửa, tớ tranh thủ đi thị sát cái đã, có gì tiếp tục sau.

=====================>>>>>
Đên Siem riep, cu cậu hướng dẫn viên gạ gẫm vảo ở nhà nghỉ của chúng. Giá báo là 5 đô. Tớ bảo 4 đô. Ra vẻ ngần ngừ một lát rồi đồng ý, ghé tai tớ nói nhỏ: Mày đừng bảo cho mấy thằng Tây kia biết nhé. Giá cho mày là hữu nghị đấy. Rất bịp bợm! Phòng có một quạt treo tường, rộng rãi thoáng, ở tạm được.

Sáng ra, ăn sáng. Giá quá chát. Một bát mỳ hết 1.5 đô. Đắt hơn ở Lào( 10000 kip tương đương 1 đô). Theo tớ, nếu các cậu cầm tiền đô lẻ đi tiêu thì dân ở đây thích hơn, tỷ giá trao đổi là 1 đô ăn 4000 riel. Một số nơi như tụ điểm phục vụ khách du lịch, cái gì cũng tính bằng đô, nếu trả bằng riel thì phải trả đắt hơn. Tớ chưa tìm được chỗ đổi tiền ở chợ đen, có lẽ tỷ giá sẽ cao hơn. Khoảng 4100 như một số bạn nào ở diễn đàn này thông báo trước đây. Đem tiền vào ngân hàng quốc doanh đổi thì coi như đốt tiền. Tỷ giá giữa mua và bán của chúng là 3950 -4300. Kinh tởm: Vênh gần 8%. Trong khi mua bán USD của VN chỉ vào khoảng 20đ/16000VND. Thế nên nếu bác nào có đổi thì đổi vừa đủ tiêu thôi, tránh phải đổi ngược lại từ Riel sang USD. Tốt nhất là cầm USD mệnh giá 1,10, 20, 50 và một khoản tiền Riel để thanh toán cho tiện. Họ cần loại tiền nào, mình cũng có dự phòng, đỡ bị chênh lệch tỷ giá.

Hôm nay, tớ thuê một cậu xe ôm đi khu Angko. Từ sáng đến 6h pm hết 10 đô. Chúng cũng ghé tai tớ nói nhỏ: Mấy con bé người Âu kia phải mất 25 đô một đứa đấy. Không biết có nối khoác hay không.
Vé vào cửa một ngày là 20 đô. Hai đến ba ngày là 40 đô. Sáu ngày trở lên là 60 đô. Hướng dẫn viên ở đây có rất nhiều, đủ loại ngôn ngữ ( trừ tiếng Hàn) để phục vụ khách du lịch các nước. Hình như hướng dẫn tiếng Anh là 20 đô một ngày, các tiếng khác, tuỳ loại có phổ biến hay không có thể đăt hơn.

Các bác hết sức lưu ý vài điểm sau đây:
1. Ăn cơm trưa ở trong khu Angko, giá trên thực đơn rất đắt. Nhìn phát hoảng. Bát mì buổi sáng giá 1.5 đô đã thấy khiếp rồi, nay niêm yết 3 đô. Tớ biết vậy, trước khi đi ăn, ra một chố quán vắng vẻ uống một lon coca. Giá 1/2 đô. Nay thấy niêm yết 1 đô nên cứ dựa theo tỷ lệ vênh của nó mà mặc cả. Cái gì cũng phay 1 nửa. Chúng mày không đồng ý tao biến. Con nhóc trông hàng, vể sau mới biết là 15 tuổi, tiếng Anh bồi khá tốt, lưỡng lự giây lát rồi đồng ý. Lần này tớ giở bài của chính chúng nó: “Chúng mày yên tâm, tao không báo cho mấy đứa Âu Mỹ, Nhật Hàn biết đâu. Tao cũng dân VN, cùng với mày và Lào là 3 nước Đông duơng. Nghèo thôi. Trước đây, nước tao đã đổ máu khá nhiều ở nước mày từ năm 79 đến 86 rồi. Không biết ơn hả? “.
Nói chung là nên mặc cả. Đừng sĩ diện. Bệnh sĩ chết trước bệnh tim đấy.
2. Các chị em phụ nữ khi vào Angko không nên:
a. Đi guốc cao gót, các loại dép trơn trượt dễ ngã vì các tháp ở Angko thường cao và dốc, độ rộng của từng bậc rất ngắn. Muốn leo lên phải bò, không khéo ngã xuống dưới là “mãi mãi tuổi hai mươi” ngay. Có những tháp cao hơn 10m, độ dốc khoảng 65-70 độ. Leo lên, lúc nhìn xuống phát khiếp.
b. Mặc váy juýp ngắn. Vì sao thì tự biết. Trèo cao thì ở dưới chỉ bổ mắt cho mấy chú Cam thôi.

Dân ở đây cũng khá quý người Việt. Thây tớ là Vietnamese, các bậc trung niên cũng vồn vã( Tất nhiên là những người dân, không kinh doanh dịch vụ). Hôm nay, trời mưa đột xuất vào buổi chiều đúng lúc tớ về. Ướt như chuột. Tá túc tạm vào một quán ven đường. Thấy mấy bác cao tuổi đang uông cái thứ gì đó có vẻ giông rượu. Tớ xin ngụm cho đỡ lạnh. Các bác cho ngay, mời vồn vã, rất hiếu khách. Trước khi về còn kéo lại bắt làm một phát trăm phần trám, xong chúc lên đường may mắn. Uống xong thấy trong lòng ấm hẳn mặc dù rượu Cam uống nhạt thếch, chỉ khoảng giỏi lắm là 23 độ.

Chiều tối tớ đặt vé đi Phnong penh bằng bus luôn. Giá là 4 đô. (Ở nhà nghỉ đòi 6 đô. ) Giá này theo như chị bán vé, vốn là người Việt ở Châu Đốc lấy chồng Cam, thì là dành cho Việt kiêu, khách du lịch, còn 3.5 đô dành cho ngưởi nội tỉnh. Tớ cũng chẳng muốn mặc cả thêm. OK. Trong khi đó đi tàu trên sông cũng mất khoảng 5-6 h như bus nhưng giá là 22 đô.

Nếu có điều kiện, các bác ăn tối buffet ở Jusmine Angko restaurant. Ở đây có biểu diễn múa Apsara, mở từ 7h30 đến 8-30. Nói chung nên đến từ 6h30 đến 7h00 vì quán rất đông. Các cty du lịch đặt trưóc hết chỗ đẹp.

Thấy bảo Night club mở từ 9h30 đến 3h sáng hôm sau. Miễn phí vào cửa, giá một chai bia to ( 640ml) vào khoảng 3 đô. Thỉnh thoảng nếu cao hứng boa cho mấy vũ nữ từ 2 đến 5 đô tuỳ điều kiện, nó cũng không đòi hỏi.( Thấy bảo vậy thôi, lát nữa tớ đi mới biết). Hình như cậu hướng dẫn viên nói là chúng vẫn mặc underwear chứ không nude như ngưởi ta kể.

Tớ hết vốn rồi. Mấy hôm sau kể tiếp. À này, Vhntmz, hỏi hộ vé bay đêm đi HN từ SG với. Cám ơn trưóc.
=============>>>>>je
Lại có một đồng chí mới động viên tớ. Cám ơn nhé, Ankara. Bõ công tớ hôm nay đi về mệt mỏi nhưng vẫn cố gắng tường thuật chi tiết. Tiết lộ nhé, tớ vừa nốc bia phê phê về, chưa kịp tắm giặt gì đâu. Có lẽ ngày mai là ngày cuối cùng tớ post bài lên mạng, chuyến đi kết thúc mà.

Lại nhớ, hôm qua sau khi kể về hành trình của mình, tớ bảo thằng em lái xe ôm chở đi night club, nói mày chọn chỗ nào lớn lớn một chút, có nhiều pha hay hay một chút mới bõ công tao mất ngủ đi xem. Nói chung Siem riệp nhỏ, nó cỡ tầm thị xã Quảng Ngãi của VN thôi nên chỉ chạy chừng vài phút là đến Zoneone club, vũ trường lớn nhất ở đây. Bước vào cổng, thấy xe máy chật kín. Thằng cu em lái xe ôm phải hỏi trưóc còn chỗ không thì bọn bảo vệ mới cho vào. Trước khi vào cũng khám người này nọ, xem có hàng “nóng “không.
Vừa bước vào cửa bên trong, trống đánh tức ngực. Loay hoay mãi mới kiếm được một chỗ gần quầy bar. Gọi mấy chai bia ra uống. Mỗi chai 3.2 đô, tính tiền ngay, không cho chịu nợ. Càng ở đất Cam này tớ càng cảm thấy nền kinh tế nước này bị đô la hoá giống như VN hơn thập kỷ trước đây. Cái gì cũng tính ra Mỹ kim. Khách du lịch đã đành, đằng này mấy thằng oắt con người bản xứ cũng rút đô ra thanh toán. Lạ thật, đồng đô la có mãnh lực cuốn hút ở khắp nơi trên thế giới.
Lúc đấy là quá nửa đêm, hai anh em mỗi thằng nhâm nhi một chai rồi háo hức chờ đến màn kịch tính. Nhưng thất vọng quá, chờ mãi đến hơn 1h am mà vẫn chưa thấy mấy con mồi ra câu khách. Nghĩ bụng muốn về để mai lấy sức đi sớm nhưng cảm giác vẫn chưa thoải mái, nghi ngờ: hay là vũ trưòng này bé, không có trò khỉ kia. Lại vẫy thằng em: “Mày chọn chỗ khác, chỗ này tầm thường quá”. Hai thầy trò lại làm một cuốc khắp thị xã, đi qua một chỗ khác nhỏ hơn, vắng teo rồi cuối cùng đáp ở một chỗ hơi xa khu trung tâm một chút, tên là Martini. Chỗ này cũng vắng hơn chỗ ban đầu. Giá bia là đồng hạng với chỗ cũ: 3.2 đô.
Uống được vài chai tớ thấy sốt ruột quá, thức đêm cuối cùng chỉ để xem mấy cái trò linh tinh này thôi sao, không có gì đắc sắc cả. Đành vẫy một con bé nhảy mồi gần đấy bảo ra rót bia hộ. Thấy cu em nhìn thòm thèm, tớ bảo nó gọi một đứa khác mà phục dịch. Lại uống, lại rót nhưng mà kịch bản như mong muốn làm gì có. Thêm nữa con bé ngồi cạnh giở thói láu cá. Cứ mấy phút, cầm cốc bia đầy vừa rót chạy sang mấy bàn bên cạnh miệng lắp bắp “my friend, my friend”. Nhoáng lúc sau quay về cốc bia hết nhẵn. Được hai ba lần gì đó, tớ để ý thấy nó nhờ người khác uống hộ hay là đổ đi. Chúng mày định đốt tiền Cậu phỏng? Chán, tớ gọi thanh toán. Định bo cho mỗi đứa 10000 riel nhưng cu em ghé tai chỉ cho….1 đô thôi. Mình cứ cứa theo giá ở VN mà áp, lúc đầu định cho mỗi đứa 3 đô, nhưng sau thấy, với cung cách phục vụ này thì thế là ổn rồi. Chúng nó cười như Liên xô. Hơn một ngày trời ở Cam, mãi mới thấy có một dịch vụ rẻ ngoài tiền thuê phòng trọ.
Tớ kể thế để khẳng định, ở Siem riep không có cái show đặc biệt kia đâu. Toàn đồn thổi thôi, “hàng họ “ở đây cũng tầm thường, quy mô vũ trưòng nhỏ còn lâu mới theo kịp HCM và HN. Cả vũ trưòng cuối cùng chỉ có mấy con đầm Tây đến chơi là nổi nhất.

Đến đây, kể cũng nên nhắc tới “thằng cu em ” lái xe ôm một chút. Nhớ đêm hôm tớ từ biên giới Thái-Cam về, muốn đi kiểm tra email, nó xung phong chở miễn phí. Đến nơi, bảo mày về đi, nó không chịu, chầu hơn tiếng đồng hồ cho mình online. Thấy tội tội, gọi cho cu cậu chai coca. Trên đường về, hỏi ngày mai đi Angko không, giá vé thế này, đi đứng thế kia. Sáng hôm sau, sau khi mời nó ăn sáng là hai anh em lên đường. Giá đi Angko trong một ngày là 10 đô. Nó chở cho mình đi chơi tẹt ga. Cần mẫn đứng đợi. Đến trưa thì bao nó ăn cơm rồi lại đi tiếp, thích chỗ nào, bảo đi đâu là đi đấy kể cả trong thị xã. Lúc mình vào ăn buffet sau đó lên mạng chừng hai tiếng, nó vẫn đứng ngoài chờ. Đến vũ trưòng, bảo nó cùng vào. Nó có vẻ thích nhưng vẫn ngài ngại. Bảo mấy lần, nó mới chịu. Đi xong về còn nói nhỏ: sáng mai đừng bảo cho quản lý KS là nó đi cùng mình. Trước khi về thanh toán cho nó tiền, nó quý mình hơn…Hoàng thân Sihanouk. Tớ nói thể để thấy rằng xe ôm ở đây rất biết chiều khách, cũng biết làm du lịch ra phết đấy chứ không như mấy chú xe ôm ở VN, toàn lừa khách vãng lai. Tất nhiên, như tớ đã nói, ở đây, đi đâu, làm gì cũng nên mặc cả đừng tin chúng tuyệt đối quá.

Sáng nay, tớ xuất phát từ Siem riep đi Phnong penh lúc 8h30. Nhưng thực ra phải 9h mới chạy được. Mỗi ngày có 3 chuyến đi PNP lúc 7h30, 8h30 và 12h trưa. Trái với tuyến đường Poipet đến Siêm riep, đường Siem riep đi PNP khá tốt, xe boeing có điều hoà ngồi rất thoải mái. Chạy đúng đến 14h30 chiều là tới nơi. Bắt xe tuk tuk về khu Capitol mất 1 đô ( Từ central market ). Thực ra nó chỉ có hơn 1.5km thôi nhưng mình không biết đường mà. Về sau mới biết, cậu em lái tuk tuk này cũng chơi đẹp không kém thằng cu trước, rất nhiệt tình. Lúc đầu mình định đi Cung điện Hoàng gia, chùa Bạc, killing field, bảo tàng Toul sleng và tham quan một số chợ khác. Nó đòi 15 đô, mình trả 7 đô, ngần ngừ một lát, nó đồng ý. Quãng đường từ Capitol đến Killing field là xa nhất, 15 km. Đoạn gần killing field đang làm đường nên bụi mù mịt. Nói chung, chiều nay do không có thời gian nên cũng đi không nhiều, chủ yếu là Cung điện Hoàng gia và Chùa Bạc, sau đó là killing field. Quay trở về thì bảo tàng tội ác diệt chủng Toul sleng đóng cửa, đành đứng ngoài nhìn mấy bức ảnh vậy. Tuy vậy cũng biết được một thông tin: Ta Mok, nhân vật hàng thứ hai sau Pol Pot mới chết ngày hôm qua. Tớ hơi nghi ngờ độ chân thực của nó vì hình như nghe nói là tay này đã quy tiên từ vài năm trước rồi.
Chơi chán, thằng cu em dẫn tớ đi lòng vòng khu trung tâm qua mấy chợ như Lucky market, Sorya Market. Cảm giác của tớ là PNP, không như mình nghĩ trước đây, cũng không bé nhỏ như Siem riep, vắng vẻ như Vien tiane, rất nhộn nhịp. Nó trông giống như một SG thu nhỏ vậy. Về đường xá, có khi còn rộng rãi hơn HN. Đến Sorya, một siêu thị như Vincom của HN, thấy bãi xe máy chật kín. Nhìn vào thế này thì Vincom và Diamond plaza cũng phải ghen tị chứ chẳng chơi. Dân Kampuchean chơi khá sang, quầy ăn uống nhanh kiểu Mac donal chật cứng. Chứng tỏ thu nhập của dân ở đây không hề thấp.
Tham quan xong, tớ rủ cu cậu tuk tuk đi ăn tối, bảo phải chọn mấy món đặc trưng của Cam để thưởng lãm. Sau khi làm mấy lon xong, cu cậu hoạt bát hẳn, chủ động dẫn đường cho tớ đi lòng vòng ở khu bờ sông Bansaac, một nhánh của sông Mekong. Chỗ này cực kỳ sầm uất, nhất là ở điểm đối diện bên tay phải của Royal palace. Cạnh đó còn có KS Naga, trong là Casino. Casino lớn nhất ở đây, trong đó đồng chí Hunsen, Thủ tướng Cam góp 50% vốn, còn lại là Malaysia. ( Khi kể cho tớ tin này, nó có vẻ bảo phải bí mật sợ xung quanh nghe được). Trên đường về Capitol nó còn dẫn tớ đi loanh quanh đài Độc lập, đối diện trước nhà Hun sen.
Trước khi chia tay, cu cậu cám ơn rối rít, xin số điện thoại để về sau gọi điện nói chuyện. Thằng em này cũng nói được một chút tiếng Anh, một chút tiếng Trung bồi. Nói chung nếu bác nào biết tiếng Trung thì rất tiện, tớ thấy dân Hoa kiều ở đây hình như nhiều. Khách du lịch VN sang đây cũng rất đông. Siêm riep thì ít hơn nhiều so với PNP.

Thế nhé, quán đóng cửa rồi. Giá internet ở đây khá mắc: Siem riep một giờ là 1 đô, còn ở PNP thì chắc là 1/2 đô. Lát nữa biết ngay mà.

=================>>>>>>>>>

Chào mọi người, tớ đang có mặt ở Sài thành lúc 13h30.

( Hình như hôm qua chưa nói với mọi người về giá cả một số thứ ở PNP. Giá phòng trọ của khu Capitol cũng bình dân thôi. Tớ thuê một phòng hai giường đơn, WC biệt lập giá là 5 đô. Còn vé đi xem tham quan thì cũng hơi tốn một chút: Vé vào Hoàng cung và Chùa Bạc là 3 đô/ người, vé cho máy ảnh là 2 đô. Tuy nhiên đừng mua vé cho máy ảnh, chẳng sao đâu. Trước khi vào thì đừng đeo lủng lẳng để cho bọn bảo vệ biết là được. Vào trong cũng chẳng có ai hỏi cả. Chùa Bạc được lát nền bằng 6.5 tấn bạc, trong đó có nhiều tượng phật bằng vàng nên đôi khi người ta gọi là Chùa Vàng nhưng thực ra tên là Chùa Bạc. Trong đó nổi tiếng nhất là một pho tượng bằng vàng nặng 90kg có gắn hơn 2000 viên kim cương
Còn vé vào killing field là 2 đô. Vào trong này các bạn nên nhớ cho vấn đề sau: Mấy đứa trẻ trâu ở đây thấy khách đến bèn mon men ra xin chụp ảnh. Chụp xong liền xin tiền. Không cho cũng chẳng sao nhưng nó cứ lẽo đẽo theo suốt, khó chịu lắm. Trong killing field này có hàng chục hố chôn người tập thể dưới thời Pol pot. Thế mà hình như khu này vẫn chưa được khai quật hết, nếu tính đầy đủ, có thể còn nhiều hơn. Chiều tàn, trời trở lạnh, hun hút gió, một mình đứng ở khu này cũng cảm thấy ớn ớn, nghe đâu đây như có tiếng ai oán từ dưới vọng lên. )

Sáng nay xe chạy từ PNP lúc 7h am. Có hai loại xe chạy từ PNP-HCM của vp Capitol. Loại thứ nhất giá 7 đô, xuất bến lúc 6h45. Chạy đến SG như tớ đã nói, tuy nhiên phải chuyển sang xe của Sinh cafe ở cửa khẩu Mộc bài. Loại thứ hai khởi hành lúc 8h30, chạy thẳng đến SG không phải đổi xe, giá cao hơn: 12 đô. Nói chung xe chạy nhanh, đến Mộc bài chỉ mất 3h. Làm thủ tục xuất nhập cảnh xong phải chờ đên 12 h thì mới có xe của Sinh cafe đến đón. Chạy 1h30p là đến TT TP, khu Bùi Viện – Đề Thám. Ở cửa khẩu bên Việt Nam vẫn thường xảy ra trò tệ nạn vòi vĩnh. Thấy tớ là người Việt, mấy con mọt làm thủ tục nhập cảnh tỏ ra không quan tâm, mình đưa hộ chiếu vào, nó ném ra rồi cứ tiếp tục đóng dấu cho khách ngoại quốc. Mấy khách người Việt khác cũng không ngoại lệ. Bỗng thấy một cô, sau khi bị hất ra một lần liền dấm dúi một cái gì đó rồi đưa vào tiếp. Lần này nhanh không ngờ, sau chưa đầy nửa phút. Tớ ra ám hiệu hỏi bao nhiêu, cô ấy mấp máy môi bảo khoảng 50K VND. Tớ hiểu ngay và cũng chẳng cần phải suy nghĩ nhiều, móc một tờ kẹp vào hộ chiếu rồi đưa vào. Hai thằng ( cho phép tớ gọi thế mặc dù nó cũng khá cứng tuổi) liếc thấy đổi ngay thái độ. Mấy giây sau, tớ cầm hộ chiếu ung dung ra ngoài, ngoái lại thấy thiên hạ chờ dài dằng dặc. ” Bác ” ơi, con yêu ” Bác ” quá chừng! Không có ” Bác ” dãn đường thì còn khuya. Nói chung ở đây lột tả đủ: sâu mọt, trơ trẽn, bẩn thỉu.
Trái với biên giới Thái – Cam, biên giới Việt -Cam này đứng về phía nước bạn mà nói thì thủ tục rất nhanh. Không biết có phải xuất cảnh thì nhanh hơn nhập hay không nhưng có lẽ cũng chỉ một phần. Phần nữa theo tớ nghí đó là dân Cam khuyến khích dân Việt sang đánh bạc nên thủ tục làm rất nhanh. Quanh cửa khẩu bên nước bạn, thấy có khoảng 3-5 casino. Cái nào cũng to đẹp, có khi còn hoành tráng hơn cái casino ở biên giới Thái -Cam.

Nhớ lại, lúc ở PNP đi cửa khẩu thấy cũng có nhiều cảnh giống một số vùng quê VN. Tự nhiên thấy lòng day dứt lạ, đáng lẽ hè này, không có chuyến du hí kể trên thì nên về thăm quê mới phải. Nhắm mắt lại, hồi tưởng chuyến đi thì lại bỗng nhớ đến cô bạn mới quen đang công tác ở Thái. Không sắc nước hương trời lắm nhưng nhìn cũng rất khả ái. Mặc dù mới biết nhau, nhưng rất nhiệt tình giúp tớ. Chuyến đi này cô áy giúp tớ về thông tin không ít. Tự nhiên thấy nao nao buồn:
” Người đâu gặp gỡ làm chi
Trăm năm biết có duyên gì hay không”.

Tản mạn quá, để tớ nói thêm về đất nước này thì hơn. Theo như báo chí thì hệ thống chính trị của Cam có ba Đảng phái: Đảng nhân dân Campuchia là lớn nhất, sau đến Funcipec và cuối cùng là Sam Rainsy. Đi đường mới thấy, các Đảng này ra sức lôi kéo dân, công tác quần chúng khá tốt. Đâu đâu cũng thấy các bảng biển treo trên đầu làng xóm ngõ đề tên các tổ chức chính trị trên. Đảng nào chiếm được sự đồng thuận của cử tri vùng đấy thì cắm một cái bảng đề tên Đảng và biểu tượng ở khu vực đấy coi như là khuếch trương thanh thế.

Thế nhé, coi như chuyến đi của tớ đã về đích. Chỉ chờ đến 20h là phắn về HN. Vé nhờ một anh bạn đang công tác trong này đặt rồi. Rỗi rãi viết lại hành trình vừa qua. Cũng định thuê phòng trọ nhưng họ không cho thuê theo giờ, bắt tính theo ngày. Cóc cần, vào mạng một lát, lúc sau đi đấm bóp cho khoẻ người. Chờ đến 5h chiều là gọi điện cho anh bạn đi nhậu. 6h45pm ra sân bay, kịp chán.
Lát nữa, nếu còn kịp thời gian và các bạn có hứng thú, tớ sẽ kể lại một vài ấn tượng trong chuyến đi này mà từ trước tới giờ, tớ không kể vì sợ làm loãng thông tin chính của các bạn.

=============>>>>>je

Chuyến đi của tớ tạm coi là kết thúc. Thiết tưởng cũng nên giới thiệu với các bạn một vài câu chào hỏi của các nước trên. Tất nhiên cũng chỉ là tiếng bồi thôi, được phiên âm theo tiếng Việt cho dễ đọc. Tuy nhiên nhiều khi gặp người bản xứ, nói được mấy câu, họ cũng thiện cảm với mình hơn.

Hẳn các bạn còn nhớ, khi từ HN đến Vien tiane, tớ quen được một anh người Việt nhưng sống ở Lào khá lâu. Trên đường đi, anh truyền cho tớ một vài bí kíp:
– Xin chào: SABADEE
– Cảm ơn: KHỌP CHAY
– Xin lỗi: KHÓ THỘT
– Tạm biệt: LẠ CON
– Tôi(Đại từ nhân xưng ngôi thứ nhất số ít): KHÒI
– Bạn(Đại từ nhân xưng ngôi thứ hai số ít): TRẬU
– Giúp tôi với( Kiểu như: Excuse me, Help me): SOI KHÒI NE
Các bạn lưu ý nhé: Theo như tớ hiểu, tiếng Lào cũng khá dễ đọc, ghép vần đơn giản. Ví như câu trên, SOI có thể là từ giúp, KHÒI là TÔI như đã nói trên, còn NE chỉ là từ thêm vào như kiểu với, ạ, nhé… như VN ta thôi. Càng về sau, tớ càng cảm thấy đúng. Các bác nào có sở trường về ngôn ngữ của các nước trên thì đừng cười tớ ngộ nhận nhé.
– Muốn: DẠC
– Đi, đến, về: OỌC
– Bến xe: KHIU LỘT ( Từ này rất quan trọng đấy, để hỏi đường mà)
Tổng hợp những gì đã nói trên, ta có thể nói được câu: “ Tôi muốn ra bến xe “ bằng tiếng Lào: “ KHÒI DẠC OỌC KHIU LỘT “. Tất nhiên thêm câu” SOI KHÒI NE” đứng đằng trước thì vẫn hay hơn.
– Khách sạn( Hotel ): HÔÔNG HEM. Tên khách sạn là gì thì đặt sau. Ví dụ HOÔNG HEM SAY LOM( Khách sạn SAYLOM)
– Restaurant: HÀN A HÁN
– Ở đâu: DU SẤY.
SOI KHÒI NE, OỌC KHIU LỘT DU SẤY: Excuse me, where is the bus terminal?
– Thực đơn: Vẫn là MENU như tiếng Anh thôi.
Tôi muốn xem thực đơn: “ KHÒI BƯNG MENU CON” ( Câu này tớ không nhớ chính xác lắm )
– Tôi không hiểu: KHÒI BO HỦ CHÁC.
Theo tớ hiểu, có thể chữ BO của tiếng Lào cũng giống như tiếng BẤT của tiếng Trung, đều có nghĩa là KHÔNG.
– Một từ rất quan trọng nữa là câu hỏi: “ Bao nhiêu tiền “ : AU THÂU ĐÂY
Nói chung, tớ thấy số đếm tiếng Lào hơi lằng nhằng nên khó học. Tốt nhất là khi mình nói “ AU THÂU ĐÂY”, họ bảo từng này từng kia tiền. Mình không hiểu thì bảo họ viết ra giấy để nhìn cho dễ. Chữ “ Viết “ là “ KHIỂN ”
– Đôi khi cao hứng, khen con bé nào xinh xinh thì nói “ SUỐI NGẠM “( Beautiful). Thằng cu nào đẹp trai thì khen “ TRÂU SỤ “. Lưu ý câu TRÂU SỤ này nhé, vừa có nghĩa là đẹp trai, đôi khi lại là PHERANG của tiếng Thái như bạn Vinci đã có lần đề cập.
– Còn mấy từ sau thì tớ thấy giống tiếng dân tộc Tày hay Nùng, Thái gì đó ở VN: Ví như ăn cơm thì là “ KIN KHẨU “, uống nước thì là “ KIN NẬM “ , uống rượu thì là “ KIN LẨU” .

Tạm tạm về tiếng Lào như thế đã, còn một số ít câu khác nhưng tớ quên rồi. Tiếng Cam và tiếng Thái, vì không có ai dạy nên chịu chết. Không nói được câu nào. Chỉ đá gà đá vịt câu cảm ơn:
– Cảm ơn tiếng Thái: KHỌP HUN ( Nếu đàn ông nói thì là KHỌP HUN KRAP, đàn bà nói thì thay KRAP bằng KHAA. Đa phần thường hay thấy từ KRAP và KHAA ở cuối câu của họ bất kể là câu nào)
– Chào bằng tiếng Thái: SAWADEE KRAP ( phụ nữ thì nói SAWADEE KHAA) Câu này đơn giản, chắc nhiều người biết.
– Nói chung, tiếng Lào và tiếng Thái hơi giống nhau, người Thái nói, người Lào có thể nghe được, còn người Lào nói thì Thái hơi khó nghe.
– Ăn cơm: Hình như là KIN LAO ( Tớ không nhớ chính xác nhưng nó hao hao giống tiếng Lào )
– Hết sức lưu ý vấn đề sau đây. Có thể không chính xác nhưng biết trước không thừa. Trên đường từ cửa khẩu Cầu treo sang Vien tiane, tó cũng tình cờ gặp được một anh người Việt, quê Thanh Hóa có bà con ở Thái. Anh nhắc, nếu sang Thái, nhân viên làm thủ tục xuất nhập cảnh hỏi đi đâu thì bảo là đi chơi thôi. Đôi khi, nếu thấy mình khả nghi thì họ bắt phải trưng tiền ra xem có đúng là đi chơi hay trốn sang lao động. Đi chơi, hay du lịch thì phải có ít nhất 10000( mười ngàn ) Baht. Tuy nhiên nếu tiếng Anh tốt, trả lời lưu loát thì cũng không có vấn đề gì. Tất nhiên, một số cửa khẩu ở vùng biên xa xôi, ví như cửa khẩu Chiang khong ở biên giới Thái – Lào ( khi tớ đi từ Luang prabang sang), họ không nói được tiếng Anh. Cán bộ hỏi “ PAY NÁY” có nghĩa là đi đâu. Tớ mang máng được câu lúc trước anh đó dạy nên buột miệng ngay : “ PAY KIÊU” có nghĩa là đi chơi. OK. Quá đơn giản. Họ lại nói gì đó mình đoán là hỏi ở đâu đến, mình phun: “VIET NAM MA” nghĩa là ở Việt Nam tới. Họ hiểu ngay, hỏi thêm một vài câu tiếng Thái nữa, mình không hiểu, đem tiếng Anh ra phang. Nó cũng không hiểu. Thế là xong, loằng ngoằng một lát rồi cho qua.
Nhớ nhé, còn đi công việc thì là “ PAY THUỐC LÁ”. Tiếng Lào thì từ đi chơi đổi thành “ PAY LÌNH ”
– Khen ai xinh thì nói là “ SUỒI “. Câu này tớ chưa thử, chỉ nghe dân Cam nói là như vậy. Mình cũng bán tín bán nghi, tuy nhiên cũng có thể vì nghe hao hao giống tiếng Lào. Bạn nào đi Thái trong thời gian tới, nhờ kiểm chứng hộ. Nếu nói xong, nó cầm guốc cao gót lên bổ vào mặt mình thì câu trên là sai. Còn không, nó cười phe phé thì là đúng đấy.

Tiếng Cam thì tớ chỉ biết duy nhất một từ : “ O GỪN “ ( Cảm ơn). Đi đâu, làm gì cũng O GỪN hết. Dân họ hiểu mà, vui vẻ ngay.
– Xinh đẹp của tiếng Cam là “ SAẠT “.Đọc hơi kéo dài ra một chút. Hôm ở vũ trường Martini( Siem reap), tớ khen bừa con bé ngồi hầu rượu là “ SAẠT”, nó cười hớn hở, rồi chỉ chỉ vào má mình, ý bảo là tớ Kiss vào. Tiên nhân con này. Mặt đánh phấn rẻ tiền dầy bự, rửa mấy lần chưa chắc đã sạch lại dám vô lễ với Quả nhân. Nhớ hôm đi dạo cùng cô bạn ở Thái, đi rạc cẳng mà cũng chẳng dám cầm tay. Cô ấy mà có điệu bộ như vậy thì tốt quá, tớ sẵn sàng hào phóng tặng hai, ba lần ngay.

Đại khái những gì biết đã đều kể trên. Còn ấn tượng chuyến đi thì nhiều lắm.
Nhớlúc ở Vien tiane, thuê xe đi lòng vòng. Tớ đến That Luang ( Thạp Luông) trước. Vì đến sớm, chưa có ai trông xe, chưa biết gửi ở đâu, đi đứng ra sao thì may thay, thấy một xe tuk tuk chở một nhóm người xuống. Một người nói tiếng Anh hướng dẫn ba người kia. Tớ đoán là hướng dẫn viên, bèn chạy ra hỏi có thể gửi xe ở đâu. Không ngờ, cô ấy hỏi lại bằng tiếng…Việt: “ Anh người Việt Nam à?”. Tớ gật, thế là cả cô ấy lẫn mấy người trong nhóm đều quay lại hỏi chuyện tớ cũng bằng tiếng Việt. Hóa ra là các cô chú trong đoàn từ HCM sang Lào công tác. Nhân tiện đối tác bên Lào cử người đi giới thiệu thăm quan. Trò chuyện một lát, họ bảo tớ đi với ai, đi cùng họ cho vui. Tớ không chờ mời đến lần thứ hai gật đầu ngay. Đi có hướng dẫn viên biết được khối thứ. Về sau mới biết chị hướng dẫn cũng có gốc gác ở VN, chuẩn bị sang HN chữa bệnh. Qua chị giới thiệu, thì That Luang trước không to như bây giờ. Theo truyền thuyết thì tại vị trí này trước đây, có hai con rồng( con vật rất linh thiêng đối với người Lào) trú ngụ. Mỗi khi dân có việc gì thì cứ đánh trống, rồng hiện lên và giúp đỡ. Sau này, khi chiến tranh Thái – Lào xảy ra, qua vài lần thua trận, quân Thái biết được nguyên nhân này nên đã làm một cái tháp rất to để rồng không thể nghe được tiếng trống mà lên giúp quân Lào. Đó là That Luang ngày nay.
Sau khi thăm thêm một vài nơi, chị dẫn mọi người đến Wat Ho Prakeo, nơi có phật ngọc trước đây. Phật này có nguồn gốc từ Cao miên xưa kia, do Vua nước đó tặng con rể là Hoàng tử Lào. Thế nhưng sau khi bại trận, liền bị quân Thái cướp đi đem về bên Thái. Sau này quan hệ hữu nghị trở lại, Thái hứa sẽ trả lại cho Lào nhưng cho làm hàng trăm pho tượng giống hệt như vậy rồi bảo người Lào sang chọn. Chọn làm sao đây! Trên thực tế pho tượng phât ngọc này hiện vẫn đang trong một ngôi chùa ở Bangkok, mà chùa này, không biết có phải là sự trùng lặp ngẫu nhiên không, cũng tên là Wat Prakeo. Ai thạo về sử Thái thì lên tiếng hộ xem có đúng như vậy không nhé.
Đến trưa, chị dẫn mọi người đi ăn. Tớ cũng được theo đóm ăn tàn. Miễn phí. Người Lào cũng hiếu khách đấy chứ?

Lại một lần nữa ở Luang Prabang. Trong khi tớ đang loay hoay vào chùa Wat Visoun. Vì trước đã mất 10K kíp ở chùa Wat Xieng thong nên tớ rút kinh nghiệm. Chùa nào đẹp thì mới vào, không nên vào hết tất cả, vừa tốn tiền, vừa không có thời gian. Kể ra, nếu tìm hiểu sâu về Đạo Phật thì cũng chẳng sao, nhưng mình là dân du lịch ngoại đạo nên cũng chẳng hiểu lắm về đời sống Tôn giáo. Chỉ cốt đi để ngắm cảnh, chụp ảnh, thưởng lãm quanh cảnh thôi nên nhiều khi vào loanh quanh một lát rồi lại đi thì cũng phí tiền, mất toi một chai Beerlao. Nghĩ vậy, nên sau khi thăm quan chùa Wat Aham ngay cạnh đấy ( Chùa này miễn phí vé ), tớ loay hoay tìm cách sang chùa Wat visoun( tất nhiên là hướng không có quầy bán vé ) để chụp ảnh. Bỗng chợt ở xa có một chú cao to lực lưỡng đi con xe đời Hon da 50 như kiểu trước Giải phóng phăm phăm lao đến. Mình cứ ngỡ anh cu đòi tiền vé nhưng thấy cu cậu cười cười, vẫy vẫy ra chiều thân thiện. Mình đi lại nhưng vẫn không nhận ra được ai. Lúc này anh ta vừa nói vừa làm điệu bộ bảo là trước đây khi đi qua cửa khẩu Cầu Treo, anh ta đã đóng dấu vào hộ chiếu của mình. Nay thấy mình, thì quay lại hỏi han thôi. Anh ta cũng trong kỳ nghỉ mà. Nói chuyện chốc lát, nhờ một thằng Tâybalô chụp ảnh giúp cho hai người. Cậu đấy quá sướng, đứt cả dép. Lát sau cứ thế chân trần leo lên xe đi về. Đúng là quả đất tròn, Tứ hải giai huynh đệ ( Người trong bốn bể đều là anh em )

Nhưng ấn tượng nhất đối với tớ vẫn là đất Chieng mai, nơi mà lẽ ra mình không định đến lúc ban đầu. Chẳng qua là từ Vien tiane đi Luang prabang xong, tớ không muốn quay lại Vien tiane theo đường cũ nữa mà muốn đi theo đường khác thôi. Không ngờ đây lại là nơi mà tớ đánh giá cao nhất về mọi mặt, từ quang cảnh, đường xá đến con người, cách phục vụ, sự hiếu khách, chu đáo với khách du lịch. Không chỉ có những người làm ngành du lịch mới chu đáo với khách mà ngay cả những người dân bình thường nhất cũng ý thức được điều này. Có lẽ họ hiểu, ngành công nghiệp không khói này đem lại không ít ngoại tệ cho đất nước.
Từ cô bán thức ăn sáng ở vỉa hè, các quán nướng bình dân ( mà các quán này rất nhiều ở đây), thậm chí người qua đường đến KS, restaurant sang trọng đều rất hiếu khách.
Sáng tớ ra chỗ quán vỉa hè gần chỗ trọ chuyên bán thức ăn sẵn cho người qua đường hoặc dân xung quanh đem về ăn. Thường thì họ không ăn luôn tại đấy nhưng thấy tớ ra hiệu là muốn ăn ngay. Cô bán hàng đon đả đi lấy ghế, lấy nước, cho nếm thử tất cả các món xem có hợp khẩu vị không rồi mới quay vào sân trong nhà đem ra một cái bát, lau chùi sạch sẽ, bỏ thức ăn vào, đưa cho mình. Nói chung giá cả quá rẻ nếu so với Lào và Cam. Đùi gà rán, cánh gà rán, thịt lợn nướng miếng to tổ bố, ăn tẹt cũng chỉ hết 1đô hay hơn một chút. Trước khi ra về, cô bán hàng và bà chủ đứng quầy không bao giờ quên câu KHỌP HUN KHAA. Cô bán hàng không xinh nhưng sao đáng yêu quá!

Còn nữa, trên đường đi Doi suthep, tớ không thạo đường lắm nên hơi lớ ngớ. Chợt gặp một cô bé trông tưạ học sinh, sinh viên gì đó ( cũng lại là một cô bé, mình có duyên với phụ nữ nước này thì phải) đi cùng chiều, bèn hỏi đường. Cô ta bảo cũng đang đến đấy, mình cứ theo sau mà đi. Đi được khoảng hơn 5km. Vì khí hậu vùng núi( giống kiểu Ba vì ở Sơn Tây) nên hay có mây và mưa bất chợt. Chạy tiếp chừng vài trăm mét, cô dừng xe, bảo có mặc áo mưa không. Tớ bảo cô ấy cứ mặc, còn mình thì không sao. Cô ấy nói là có hai chiếc, vẫn còn đủ cho hai người mà. Sau khi mặc áo xong, chạy đến đỉnh núi chừng thêm 10km nữa. Cô đỗ xe, hướng dẫn mình cách lên núi. Nếu lên bằng cáp treo thì mấy mấy chục baht, còn leo đường bộ thì miến phí. Cô dặn tớ chờ ở quầy bán vé còn mình thì đi cất xe, bảo sẽ làm guide cho tớ. Chờ mãi không thấy đâu tớ đành đi lên đỉnh núi trước. Thăm thú xong xuôi, đang định tìm thì chợt thấy đúng cô bé lúc trước đang ở chính Điện, dáng vẻ hết sức tự nhiên. Tớ gặp gỡ một lát rồi lại theo một đoàn khách TQ đi quanh tháp 3 lần theo đúng tục lệ. Xong quay lại tìm vẫn không thấy cô bé kia đâu. Đang phân vân không biết đi hay ở thì một nhóm bảo vệ vẫy tớ lại, bảo ngồi chờ ở hành lang trong điện. Tiện tay, vẫy một người khác rồi nói câu gì đó. Lúc sau mới biết là bảo đi gọi cô bé kia về. Chưa được vài phút, cô bé xuất hiện. Trao đổi chuyện trò gần 20phút, mới biết cô này được nhà chùa nuôi cho ăn học, quê ở rất xa. Học xong thì giúp việc cho chùa. Môn học chính là tâm lý và một ngành nữa. Cô ấy nói từ ấy bằng tiếng Thái nhưng tớ đoán khả năng là Thần học. Cô kể nguồn gốc ngôi chùa. Đại thể là trước đây có một ông Vua, khi chết đi, được một con voi đem hài cốt đi lên đỉnh núi này. Khi tới nơi, con voi kiệt sức cũng chết. Dân làng thấy vậy bèn cho là đất thiêng nên xây cất ngôi chùa ở đây.
Trò chuyện chán chê, rồi chụp ảnh. Trước khi về còn cho tớ địa chỉ email để khi nào về nước thì gửi ảnh sang. Tớ hỏi có thích tiền Việt không để kỷ niệm cho vài đồng. Sau khi nhìn thấy tờ mệnh giá 10000( mười ngàn) đồng xong, bèn trả lại. Hỏi tại sao, bảo vì nó lớn quá, không dám lấy. Giải thích cho một lát về tỷ giá giữa VND và Baht, cô bé hiểu ra, mới vui mừng cầm. Trước khi về, cả mấy bà giúp việc nhà chùa đều tạm biệt, ân cần dặn dò khi xuống dốc nên đi từ tốn thôi kẻo đường trơn, nguy hiểm. Mặc dù trên đường về trời vẫn mưa, mây mù rất lạnh, thêm nữa bị ướt khi lúc lên dốc trước đó nhưng trong lòng thấy ấm áp lạ. Cuộc đời này, có nhiều người tốt lắm chứ!

=================>>>>>>

Các cậu còn nhớ lúc trước tớ nói sẽ kể về công nghệ “ xay “ tiền ở Thái không? Cũng ngay tại đất Chiangmai này thôi. Buổi tối, nhờ KS đặt vé đi ăn buffet và xem ca múa dân tộc Thái. Giá vé chỉ 250B nhưng không bao gồm đồ uống. Khi vào chúng đối đãi với mình đúng theo nghi lễ quý tộc xưa. Sau khi để dép vào quầy trông, họ dẫn mình ngồi ở cái bục cao khoảng 50cm. Chờ giây lát, đem một mâm thức ăn ra, quỳ xuống, để trước mặt, kính cẩn hỏi uống thứ gì. Mình cứ ngỡ mình là “ bố” chúng nó. Tớ cứ gọi bia, rượu ra mà nốc thôi. Một chai ở đây là 150B trong khi ở quán bên ngoài là 40-45 gì đấy. Một ly rượu Thái con con cũng 90B còn rượu ngoại thì đắt hơn. Đồ ăn uống ê hề, có lẽ cả gia đình 4 người nhà tớ cũng chẳng thể nào ngốn hết chỗ đó. Tớ nghĩ, cái khéo là ở chỗ này: “ ăn làm sao được nếu không có đồ uống. Tao càng đưa nhiều đồ ăn thì chúng mày càng ăn tham, ăn muốn tiêu được thì phải nốc bia. Ăn càng nhiều thì bia nốc cũng phải lắm. Tao chỉ kiếm được tiền ở khoản này thôi”. Chợt nhớ lại trước đây khi tớ sang Singapore, đến quán ăn Hàn quốc tự chọn. Họ cho ăn tẹt, nhưng không bán rượu bia mà cũng không cho đem vào. Mấy bác người Việt mình, bác nào láu cá thì còn đổ rượu vào chai nước khoáng đem nhậu lai rai được. Còn không thì chỉ được chốc nhát là phải biến vì ăn nhiểu đâu có tiêu hóa được. Cũng cho ăn thỏa thuê nhưng làm cho mấy bợm nhậu như tớ không thoải mái. Mà thực ra họ cũng chẳng tốn nhiều, tiết kiệm được là khác. Đằng này, dân Thái chịu lỗ khoản thức ăn, báo giá vé rẻ cho thiên hạ đổ vào, xong tìm cách moi tiền sau.
Ăn xong, trước khi lấy giầy dép, chúng chìa ra một cái giỏ bảo tùy tâm khách bo cho công phục vụ đã trông đồ. Mình thấy thiên hạ đưa 20B, nhưng móc ví chẳng còn đồng nào lẻ, toàn 50B trở lên đành phải ốp nộp một tờ. Vô phúc cho chú nào toàn mệnh giá 100B thì coi như mất một nửa bữa ăn. Tất nhiên không đưa cũng chẳng sao, nhưng làm thế mất tư cách quá. Lát sau, trong lúc chờ xe, thấy mấy con bé phục vụ lúc nãy tay cầm một xấp tiền toàn loại 100B đang tung tẩy đi lại. Mình nghĩ bụng, lúc này chúng mày là “ bố “ tao rồi.

Còn một khoản này nữa, các bác ở SG có khi không lạ nhưng ở HN có lẽ món này hiếm đây. Bò cạp nướng được bán đầy ở trên đường từ Phnong penh đến Mộc bài. Nào bò cạp, châu chấu, đến cả con gì tẩm bột rán mà tớ không dám ăn vì nghĩ nó giống con bọ hung. Thấy bảo ở Gò công Đông, Bình phước dân hay bắt bò cạp ngâm rượu và nướng để nhậu lắm vì giang hồ đồn đại là loài này cũng “khá tốt” cho đàn ông. Rượu ngâm của nó ông uống vào thì bà khen. Nghĩ vậy, tớ gọi hai con đem bọc với cơm trong ống tre( kiểu như cơm lam của VN) mà ăn. Cũng hay ra phết. Tuy nhiên chẳng thấy triệu chứng gì cả. Nếu có hiệu quả tức ngay thì Viagra chỉ có nước khóc thét.

Tớ xin dừng chuyện kể ở đây. Trước đó, tớ nói là chuyến đi tạm kết thúc thôi chứ chưa kết thúc hẳn. Các bạn có biết tại sao không? Vì hậu chuyến đi vẫn còn đó: Chưa gặp được Vinci. Tớ hơi mệt, mặt mũi đi về bẩn thỉu, hơi đen đúa nên chưa dám gặp cô nương.

Cuối cùng tớ mong muốn các bạn gặp được nhiều may mắn trong chuyến đi sắp tới, rút kinh nghiệm những gì tớ vừa trải qua là tớ cảm thấy mình có ích lắm rồi. Các bạn trai hãy mạnh dạn lên, không có gì là khó khăn hết. Nhớ khi xưa, Hoàng Sào đã nói câu nổi tiếng mà tớ rất thích:
“ Bán kiên cung kiếm bằng thiên túng
Nhất trạo giang sơn tận địa duy”
( Nửa vai cung kiếm mà tung hoành khắp gầm trời
Chỉ một mái chèo mà đi khắp non sông đất nước)
Đấy đúng là chí khí của nam nhi đó, hồ thỉ tang bồng. Thế mới khoái.

Nhiều lúc nghĩ lại, thấy đi đến đâu người ta cũng hỏi có phải người Hàn không? người Nhật không? Malay hay Sing không? Hay bét nhất cũng là mày giống người Trung Quốc. Thấy bực quá chừng, chúng nó nghĩ dân mình nghèo, không có tư cách đi chơi sao. Vậy nên các bạn đi nhiều cũng là một cách quảng bá hình ảnh của VN ra trường quốc tế đó. Thử cách ngôn câu nói của Bác xem sao: “Đất nước ta có được vẻ vang hay không, có được thế giới biết đến nhiều không, chính là nhờ một phần lớn công quảng bá của các cháu đó”.

Vài dòng tản mạn, đã định dừng lời nhưng sao tớ thấy nuối tiếc quá chừng. Cảm giác của tớ lúc này là giống như Vinci đã tả lúc trước. Đi về rồi, lại muốn đi tiếp. Muốn đi một nơi thật xa, tránh mọi thứ phiền nhiễu, bon chen vốn thường xuyên gặp phải trên đường đời. Thế mới biết, các bậc nho sĩ khi xưa thường có thú vui ngao du sơn thủy, gặp thời thế thì ra làm quan, chính sự rối ren thì lui về ở ẩn, vui thú với sông hồ, tiêu dao thanh thản:
“…..
Cùng dăm ba chú tiểu đồng lếch thếch
Tiêu dao nơi cùng cốc thâm sơn
Nào thơ, nào rượu, nào địch, nào đàn
Đồ thích chí chất đầy trong một túi
Mặc ai hỏi, mặc ai không hỏi tới
Ngẫm việc đời mà ngắm kẻ trọc, thanh
Này này, sĩ mới hoàn danh “
( Nguyễn Công Trứ)

Lần này tớ dừng lời hẳn, nói gì thì nói, tớ vẫn đang phải “ trọc “ – bon chen kiếm tiền để tài trợ cho “ thanh “đây.

PS: Vấn đề này nằm ngoài lề: Tớ còn khoảng 60,000 Riel chưa kịp đổi sang USD. Nếu đồng chí nào có nhu cầu đi Cam sắp tới thì đổi giúp tớ. Tỷ giá giống như tớ đã đổi trước đây. 1USD = 4000Riel.

Bài tường thuật của NSR
Vi ệt Nam – Lào – Thái Lan – Cambodia

Thời gian: 6 ngày/5 đêm – đi và về bằng đường bộ
Ngày 01:Hà Nội – Hà Tĩnh
Đi xe khách chất lượng cao Hà Nội – Viêng Chăn sẽ chạy một tuần 3 chuyến vào thứ hai, tư, sáu. Trong hành trình từ Hà Nội đi Viêng Chăn, chúng ta sẽ nghỉ đêm ở thị trấn Tây Sơn (huyện Hương Sơn – Hà Tĩnh), sáng hôm sau làm thủ tục xuất nhập cảnh tại cặp cửa khẩu Cầu Treo (Việt Nam) và Nạm Phao (Lào), sau đó tiếp tục đi PaKađinh và đến Viêng Chăn . Tổng thời gian của tuyến là 28h. Hành trình từ Viêng Chăn về Hà Nội cũng tương tự. Với chặng đường 800km, giá vé 345.000 đồng, gồm một bữa ăn, một đêm ngủ;nước khoáng, khăn lạnh miễn phí. Xe xuất phát từ Bến xe phía Nam Hà Nội lúc 14h và đến Viêng Chăn vào lúc 18h30 ngày hôm sau.
Ngày 2 – Viêng Chăn
Một số danh lam thắng cảnh nổi tiếng tại Viêng Chăn:
That Luang, Patousai (khải hoàn môn), chùa Vat Phra Keo, đền Vat Sisaket. Tối ăn nghỉ đi chơi dọc sông Mê kông, ăn tại khách sạn Chaleunxay tại Lào: 45.000đ/bữa, ở SAILOM Guesthouse có gía là 4$/ người phòng có máy lạnh, phòng tắm với nước nóng.
Ngày 3 -4 -5: Viêng Chăn – Băng Côc – Pattaya – Siêm Riệp ( tuỳ mọi ng ư ời)
Đi từ Viên Chăn đến cầu Hữu Nghị cửa khẩu chỉ mất chừng 8 đô tiền taxi hoặc một đô tiền xe buýt Làm thủ tục hộ chiếu thủ tục xuất nhập cảnh sang Thái Lan. với vài ngàn kíp và mười lăm phút là chúng ta đã sang đất Thái.Từ cửa khẩu đến bến tầu hoả mất 20 bạt xe túc túc. Vé tầu hoả máy lạnh giường tầng hai 545 bạt, ngồi không máy lạnh khoảng 200 bạt (

2 phản hồi to “Tường thuật Cambodia và Lào – Nhosinh”

  1. TÙNG Says:

    Cam on Nhosinh nhieu,

    Bai viet that huu ich.
    Co nhieu doan doc that hay

  2. le quang Says:

    cam on ban da day cong viet va ke lai nhung dieu tai nghe mat thay o lao, thai va campudie de moi nguoi tham khao, trong bai viet cua ban co kha nhieu chi tiet kha thu vi. hen gap lai!


Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: